Showing posts with label Suy nghẫm. Show all posts
Showing posts with label Suy nghẫm. Show all posts

Saturday, September 29, 2012

Cuộc đời là tấm gương soi

Mỗi người đều có 1 lý giải khác nhau về cuộc đời, có người bảo Cuộc sống như 1 sân khấu, ai thử tốt các vai diễn của mình thì sẽ thành công ngẫm lại điều này không phải là vô lý. Trên sân khấu cuộc đời có đủ loại vai, vai chính diện, vai buồn, vai khóc ...
Mỗi chúng ta điều đảm trách, nhiều vai khác nhau : Một con người, một người chị, người anh, người em, trong gia đình, một sinh viên trong nhà trường và những phong trào đoàn hội, thật là khó, để hoàn thành trọn vẹn, những vai diễn của số mệnh chỉ có một cách tốt nhất là phải soi mình vào cuộc đời

Khi cuộc sống đá cho bạn một cú thật đau

Đã bao giờ bạn bị
 này đá cho một cú chưa? Tôi dám cá là rồi. Có người bị đá một cái nhẹ nhẹ như kiểu trêu đùa làm cho cuộc sống của bạn muôn màu hơn. Và cũng có những cú đá khiến bạn ngã khuỵu. Dù thế nào đi chăng nữa thì bị cuộc sống đá là một cách mà cuộc sống rèn luyện bản lĩnh, tôi luyện cho sự trưởng thành cho bạn!
Bạn vừa trượt một kì thi rất quan trọng? Và bạn thấy đau, thất vọng, chán nản? Phải rồi, vì bạn là con người mà! Trước tình huống đó có người suy sụp hoàn toàn, buông xuôi mọi thứ, trách bản thân, hành hạ bản thân, tự cho rằng mình yếu kém, chẳng làm nên tích sự gì.

Hậu quả của một cơn giận

Trong khi một người đàn ông đang đánh bóng chiếc xe của ông ta, thì đứa con trai lớn 4 tuổi của ông ta nhặt lên một viên sỏi và vẽ nhiều đường lằn lên phía bên kia cạnh chiếc xe của ông ta. Trong lúc giận dữ, người đàn ông đó đã nắm lấy bàn tay của đứa con và đánh mạnh nhiều mà không nhận rằng ông ta đang dùng một cái cờ lê vặn vít để đánh.
Kết quả là trong bệnh viện, đứa con trai của ông ta đã mất đi hết các ngón tay của mình do quá nhiều chỗ gãy. Khi đứa con trai nhìn thấy đôi mắt bố mình biểu lộ sự đau đớn, đứa bé bèn hỏi: “Bố ơi ! Khi nào các ngón tay của con mới có thể mọc trở lại ?” Người bố cảm thấy rất đau đớn và không nói được lời nào; ông ta trở lại chiếc xe của mình và đá nó thật nhiều.

Phải qua bao nhiêu lời hứa ta mới đủ tin yêu?

Có những thứ qua thời gian sẽ chẳng thể nào giữ được dáng vẻ ban đầu của mình, hoặc là dòng đời xô bồ cứ vội vã cuốn đi một điều gì đó nhưng lại để sót lại những giá trị căn nguyên của nó.
Phải chăng guồng quay của cuộc sống quá nhanh, khiến đôi khi ta quên trân trọng những điều nhỏ nhặt nhất, quên trau chuốt từng lời ta nói, cẩn thận từng điều ta làm, và quên đi giá trị đích thực của từng lời ta hứa?
Có bao nhiêu người hứa để rồi quên? Và bao nhiêu sự hứa hẹn được tạo ra nhưng rồi người hứa lại tìm mọi kẽ hở để lách qua?

Hóa ra, mình cũng là một người giàu có !

Chàng thanh niên nọ lúc nào cũng than vãn số mình không tốt, không thể giàu có được. Một ngày, một ông lão đi qua nhìn thấy vẻ mặt ủ rủ của anh bèn hỏi:
- Chàng trai, sao trông cậu buồn thế, có việc gì không vui à?
- Cháu không hiểu tại sao cháu làm việc chăm chỉ, vất vả mà vẫn nghèo - Chàng trai buồn bã nói.
- Nghèo ư ! Cháu là một người giàu có đấy chứ.
- Chưa ai nói với cháu như vậy cả, cháu rất nghèo.

Những con dốc cuộc đời

Khi bạn đạp xe lên một con dốc con, mồ hôi chảy ướt áo và bàn chân tưởng như mỏi nhừ thì bạn sẽ được tận hưởng sự tuyệt vời khi chiếc xe lăn nhanh xuống con dốc phía trước, những giọt mồ hôi bốc hơi, để lại cảm giác mát lạnh khiến bạn quên nhanh tất cả mệt mỏi...
Cuộc sống cũng giống như một con đường rất dài. Dù có đang chạy trên những đoạn bằng phẳng, người ta vẫn không bao giờ quên sẽ có lúc phải đối diện với việc lên dốc và cả xuống dốc. Một người bạn đã nói với tôi điều giản dị ấy khi cùng một lúc, cô bạn phải đối diện thất bại, cả trong tình yêu lẫn trong công việc ở công ty. Điều làm tôi nể phục cô bạn ấy là sự can đảm. Cô ấy không khóc, không oán trách, cũng không lặng lẽ suy sụp. Bởi lẽ bạn tôi biết tự thu xếp, đặt những nỗi buồn sang một bên, dành sức lực để tiếp tục "vượt dốc".

Có đôi lúc

Có đôi lúc giật mình tỉnh dậy,ta cảm thấy cô đơn lạc lõng vô cùng nhưng bất chợt nghĩ về những người thân yêu, ta lại cảm thấy lòng mình ấm áp bởi những nụ cười!
Có đôi lúc ta cảm thấy cả thế giới này quay lưng lại với chúng ta nhưng chỉ cần ai đó trao cho ta một ánh mắt yêu thương thôi cũng đủ làm ta cảm thấy ấm lòng!
Có đôi lúc gục ngã trước đường đời, chỉ một bàn tay của người xa lạ đưa ra cho ta bám cũng đủ làm ta có thêm nghị lực để đương đầu với những khó khăn trong cuộc đời!

Những nghịch lý

Các bạn có được bao nhiêu điều trong những nghịch lý dưới đây:
1/ Càng ngày chúng ta càng có những ngôi nhà lớn hơn, nhưng gia đình lại mỗi ngày nhỏ đi.
2/ Nền giáo dục mỗi ngày 1 cao hơn, nhiều hiểu biết hơn, nhưng lại ít đi những tri thức lành mạnh và khả năng phán đoán vấn đề
3/ Chúng ta có nhiều nhà nghiên cứu, phát hiện được nhiều vấn đề và có nhiều loại thuốc hơn, nhưng bệnh tật lại gia tăng và ít người có sức khỏe tốt.

Con chim bị mù hay ta không hiểu?

Không rõNơi khu vườn anh nhà văn nọ có một cây si rất rậm rạp, xanh lá quanh năm. Từ phòng viết của mình, qua một tấm cửa kính, anh có thể nhìn thấy cây si ấy. Thói quen của anh là thức sớm mỗi ngày để viết, và anh vô cùng ngạc nhiên khi có một dạo, ngày nào, cũng có một con chim tới đâm cửa vào phòng anh. Nhiều ngày liên tục, liên tục, sáng nào cũng vậy, anh cũng đã có ý nghĩ giống như tôi: Phải chăng con chim đó bị mù? Hay bị một chứng bệnh nào đó?

Cho đi là nhận lại

Có một cô gái trẻ chuyển nhà mới. Cô phát hiện hàng xóm nhà mình là một phụ nữ nghèo goá chồng, sống với hai đứa con nhỏ. Một ngày nọ, khu phố bị mất điện đột ngột. Cô gái trẻ phải dùng nến để thắp sáng.
Một lát sau, có tiếng gõ cửa. Hoá ra là đứa bé con nhà hàng xóm. Nó hồi hộp hỏi: "Cô ơi cô, nhà cô có nến không ạ?"
Cô gái trẻ nghĩ: " Nhà nó nghèo đến mức nến cũng không có mà dùng ư? Cho nhà nó một lần, lần sau lại sang xin nữa cho mà xem!"

Thursday, September 27, 2012

Chuyện trời mưa


Khi đi ngoài đường, gặp trời mưa chúng ta sẽ làm gì để không bị ướt? Có người sẽ tìm nơi ẩn náu, có người sẽ mặc áo mưa v.v... Nhưng suốt cuộc đời bạn, có bao giờ bạn bị mưa làm ướt sũng chưa? Có bao giờ bạn dầm mưa chưa?