Sunday, September 30, 2012
Saturday, September 29, 2012
26 điều cần ghi nhớ trong cuộc sống
Đó là những điều giản dị nhưng cực kỳ hũu ích
cho những ai muốn làm giàu thêm hành trang
1. Nổi giận là trạng thái
cái lưỡi làm việc nhanh hơn cái đầu.
2. Bạn không thể thay đổi quá khứ, nhưng có thể phá huỷ hiện tại
bằng cách quá lo lắng cho tương lai.
3. Hãy yêu thương đi... rồi bạn chắc chắn sẽ được đáp lại.
4. Cuộc sống luôn ban tặng những điều tốt đẹp nhất cho những ai
biết nhẫn nhịn.
5. Tất cả
Sống trọn vẹn với chính bản thân mình
Tôi đã từng được hỏi: Trong một đời người, cái gì gọi là
nặng gánh nhất?. Đáp án là trách nhiệm. Trách nhiệm nào nặng nhất? Bản
thân!
Đúng là thế! Bởi có trách nhiệm với bản thân thì mới có
thể hoàn thành được tốt trách nhiệm với hàng ti tỉ đối tượng xung
quanh, be bé thì có gia đình, to tát hơn thì có cả xã hội, đất nước, đồng loại.
Có rất nhiều cách để xây dựng hai chữ "trách nhiệm":
- Bỏ rác vào thùng - bạn đã có trách nhiệm;
- Tắt đèn khi ra khỏi phòng - bạn đã có trách nhiệm;
Luôn có đủ dũng cảm cho một nụ cười
Có thể bạn sẽ ngất xỉu khi nhìn thấy cảnh một phụ nữ - sinh nở -
trần trụi, và đau đớn. Nhưng bạn cũng sẽ ngạc nhiên khi chính người phụ nữ ấy,
phút trước còn như ở dưới mười tầng địa ngục, bỗng như đã quên tất cả, đón vào
vòng tay mình cái sinh linh bé nhỏ thân thương, và mỉm một
thiên đàng, sẵn sàng cho
làm mẹ đầy gian nan nhưng cũng rất ngọt ngào sắp tới.
Điều tiết cảm xúc
Cảm xúc là một quá trình tạm thời, nó khác với tình cảm là một
quá trình lâu dài. Khi bạn gặp ai đó say nắng ai đó thì đó là cảm xúc chứ không
phải là tình cảm. Do đó cảm xúc là chất xúc tác làm cho
chúng ta thêm thi vị, nếu ta điều tiết được nó. Khi cảm
xúc bạn đang vui, ai lỡ vô ý làm một điều gì lỡ lầm nho nhỏ với bạn thì bạn dễ
dàng tha thử và cười.
Cười lên nhé bạn dù khó khăn đang chờ đón ta
Cười.....
tớ nhận ra rằng đấy là điều mà ai cũng có thể làm được. Tớ thích
như
nắng mai của nhỏ bạn cùng bàn, tớ thích nụ cười khàn khàn của thằng bạn thân,
tớ thích nụ cười yên bình của bố....
Khi ta
khóc không phải vì ta đang buồn mà đôi khi cũng vì ta đang vui. Và cười cũng
thế. Cười để xua tan nỗi đau, cười để vực ta dậy sau một cú vấp ngã…Nụ cười
mang đến cho con người những sức manh vô hình.
Cuộc đời là tấm gương soi
Mỗi
người đều có 1 lý giải khác nhau về cuộc đời, có người bảo Cuộc sống như 1 sân khấu, ai thử tốt các vai diễn của mình thì
sẽ thành công ngẫm lại điều này không phải là vô lý. Trên sân khấu cuộc
đời có đủ loại vai, vai chính diện, vai buồn, vai khóc ...
Mỗi
chúng ta điều đảm trách, nhiều vai khác nhau : Một con người, một người chị,
người anh, người em, trong gia đình, một sinh viên trong nhà trường và những
phong trào đoàn hội, thật là khó, để hoàn thành trọn vẹn, những vai diễn của số
mệnh chỉ có một cách tốt nhất là phải soi mình vào cuộc đời
Khi cuộc sống đá cho bạn một cú thật đau
Đã bao giờ bạn bị
này đá cho một cú
chưa? Tôi dám cá là rồi. Có người bị đá một cái nhẹ nhẹ như kiểu trêu đùa làm
cho cuộc sống của bạn muôn màu hơn. Và cũng có những cú đá khiến bạn ngã khuỵu.
Dù thế nào đi chăng nữa thì bị cuộc sống đá là một cách mà cuộc sống rèn luyện
bản lĩnh, tôi luyện cho sự trưởng thành cho bạn!
Bạn vừa trượt một kì thi
rất quan trọng? Và bạn thấy đau, thất vọng, chán nản? Phải rồi, vì bạn là con
người mà! Trước tình huống đó có người suy sụp hoàn toàn, buông xuôi mọi thứ,
trách bản thân, hành hạ bản thân, tự cho rằng mình yếu kém, chẳng làm nên tích
sự gì.
Hạnh phúc chính là con đường ta đang đi
Chúng ta thường hỏi nhau rằng con đường nào sẽ đi đến
? Chúng ta luôn tìm kiếm và đi suốt chặng đường dài để tìm đến
cái gọi là hạnh phúc. Có bao giờ ta tự hỏi rằng hạnh phúc đang ở nơi đâu trên
con đường đó. Ở giữa con đường, cuối con đường hay ở một nơi nào đó trên con
đường đó. Hạnh phúc không xa vời cũng không ở điểm cuối con đường mà hạnh phúc
chính là con đường ta đi.
Hậu quả của một cơn giận
Trong khi một người đàn ông đang đánh bóng chiếc xe của ông ta,
thì đứa con trai lớn 4 tuổi của ông ta nhặt lên một viên sỏi và vẽ nhiều đường
lằn lên phía bên kia cạnh chiếc xe của ông ta. Trong lúc giận dữ, người đàn ông
đó đã nắm lấy bàn tay của đứa con và đánh mạnh nhiều mà không nhận rằng ông ta
đang dùng một cái cờ lê vặn vít để đánh.
Kết quả là trong bệnh viện, đứa con trai của ông ta đã mất đi
hết các ngón tay của mình do quá nhiều chỗ gãy. Khi đứa con trai nhìn thấy đôi
mắt bố mình biểu lộ sự đau đớn, đứa bé bèn hỏi: “Bố ơi ! Khi nào các ngón tay
của con mới có thể mọc trở lại ?” Người bố cảm thấy rất đau đớn và không nói
được lời nào; ông ta trở lại chiếc xe của mình và đá nó thật nhiều.
16 cuộc gọi nhỡ và cái chết của người vợ
7 năm qua, chưa một đêm nào anh ngủ ngon giấc. Cứ nhắm mắt lại
là từng chi tiết lại hiện lên trong đầu anh, rõ mồn một. Anh như thể đã sống
lại đêm đó, rất nhiều lần, nhưng anh chẳng thể làm gì để thay đổi mọi việc, anh
không thể làm vợ mình sống lại. Mỗi ngày qua đi là một ngày lương tâm anh bị
dằn vặt, cắn rứt. Anh mắc kẹt trong nỗi đau của quá khứ mà không sao thoát ra
được.
Phải qua bao nhiêu lời hứa ta mới đủ tin yêu?
Có những thứ qua thời gian sẽ chẳng thể nào giữ được dáng vẻ ban
đầu của mình, hoặc là dòng đời xô bồ cứ vội vã cuốn đi một điều gì đó nhưng lại
để sót lại những giá trị căn nguyên của nó.
Phải chăng guồng quay của cuộc sống quá nhanh, khiến đôi khi ta
quên trân trọng những điều nhỏ nhặt nhất, quên trau chuốt từng lời ta nói, cẩn
thận từng điều ta làm, và quên đi giá trị đích thực của từng lời ta hứa?
Có bao nhiêu người hứa để rồi quên? Và bao nhiêu sự hứa hẹn được
tạo ra nhưng rồi người hứa lại tìm mọi kẽ hở để lách qua?
Mẹ bảo con gái trước khi lấy chồng
Mẹ bảo, lúc giận đừng có cãi
nhau, có thể không nói gì, không giặt quần áo của chồng, nhưng không được cãi
nhau với chồng.
Mẹ bảo,
cãi nhau với đàn ông thì đừng có chạy ra ngoài mà oang oang khắp nơi, anh ta
tiến về phía con một bước thì con hãy bước về phía anh ta hai bước.
Mẹ bảo,
ngôi nhà chính là chỗ đóng quân của người phụ nữ, cho dù có xảy ra chuyện gì
thì cũng đừng có bỏ đi. Bởi vì, đường trở về rất khó khăn.
Hóa ra, mình cũng là một người giàu có !
Chàng
thanh niên nọ lúc nào cũng than vãn số mình không tốt, không thể giàu có được.
Một ngày, một ông lão đi qua nhìn thấy vẻ mặt ủ rủ của anh bèn hỏi:
- Chàng
trai, sao trông cậu buồn thế, có việc gì không vui à?
- Cháu
không hiểu tại sao cháu làm việc chăm chỉ, vất vả mà vẫn nghèo - Chàng trai
buồn bã nói.
- Nghèo
ư ! Cháu là một người giàu có đấy chứ.
- Chưa
ai nói với cháu như vậy cả, cháu rất nghèo.
Những con dốc cuộc đời
Khi bạn
đạp xe lên một con dốc con, mồ hôi chảy ướt áo và bàn chân tưởng như mỏi nhừ thì
bạn sẽ được tận hưởng sự tuyệt vời khi chiếc xe lăn nhanh xuống con dốc phía
trước, những giọt mồ hôi bốc hơi, để lại cảm giác mát lạnh khiến bạn quên nhanh
tất cả mệt mỏi...
Cuộc sống cũng giống như một
con đường rất dài. Dù có đang chạy trên những đoạn bằng phẳng, người ta vẫn
không bao giờ quên sẽ có lúc phải đối diện với việc lên dốc và cả xuống dốc.
Một người bạn đã nói với tôi điều giản dị ấy khi cùng một lúc, cô bạn phải đối
diện thất bại, cả trong tình yêu lẫn trong công việc ở công ty. Điều làm tôi nể
phục cô bạn ấy là sự can đảm. Cô ấy không khóc, không oán trách, cũng không
lặng lẽ suy sụp. Bởi lẽ bạn tôi biết tự thu xếp, đặt những nỗi buồn sang một
bên, dành sức lực để tiếp tục "vượt dốc".
Subscribe to:
Posts (Atom)